This site uses cookies to store information on your computer. Learn more x

TalkingNutrition

Providing perspectives on recent research into vitamins and nutritionals

Possible Concentrations of an Essential Element in the Diet

Selenium and Chemoprevention: What Did We Learn About Nutrient Status?

By Eric Ciappio

Often in science, different people look at the same data and walk away with different conclusions and interpretations, and the subsequent debate is what often leads to discovery and insight. Two publications released in the Journal of the National Cancer Institute on the relationship between selenium and prostate cancer are examples of this continued debate. What can we learn from these reports?

First off, the report by Kenfield and colleagues used data from the Health Professionals Follow-Up Study to examine the relationship between selenium supplement use following prostate cancer diagnosis and the risk of recurrence and mortality related to prostate cancer. In short, they found that high-dose supplementation (≥140 mcg/day) was associated with an increased risk of prostate cancer mortality in these patients. While it should be noted that this report can’t prove causality, if you were recently diagnosed with prostate cancer it might be best to hold off on taking a selenium mega-dose (to put this in perspective, the current RDA for adult men and women is 55 mcg/day, nearly 1/3 of the intake associated with adverse events in this study).

In an accompanying editorial entitled “Learning From History in Micronutrient Research”, Drs. Theodore Brasky and Alan Kristal take us through the often confusing history of nutritional chemoprevention research. They state “there is reasonable agreement on the intakes of micronutrients that are required to prevent clinical manifestations of deficiency and on intakes high enough to cause acute toxicity, but optimal micronutrient intakes are likely within narrow ranges between these two extremes…”. They go on to note the often confusing results of selenium chemoprevention trials and use these results as a case study for the risks of using nutrients in this regard. Ultimately, they conclude that use of selenium supplements above the current RDA should be discouraged, based on the results of the Kenfield et al. report and other previous trials (despite the fact that the Kenfield report involves prostate cancer patients rather than a healthy population so it’s not very appropriate to blend the results of trials from these heterogeneous populations together, but I digress).

In certain respects, I agree with Drs. Brasky and Kristal. Regular readers of Talking Nutrition are probably well aware of our stance on the importance of nutrient status, and why it is important to be aware of status both when considering the impact of nutrition interventions. Nutrition interventions, whether on a personal health level or in clinical trials, will only benefit those who need it. Rarely do you find a “one-size fits all” solution.

The abridged version of the selenium and prostate chemoprevention story is that supplementation trials have shown potential benefit for those who started with low selenium status, and a potential harm for those who already had adequate or high selenium status. In sum, the data suggests that we should aim to achieve an optimal selenium intake (and status) to maximize the health benefit associated with specific nutrients – selenium is no exception. In this respect, I am in complete agreement with Drs. Brasky and Kristal.

Where we differ is the latter half of their argument – that because of this potential for harm among those with high status, supplementation should be discouraged, particularly in the case of selenium. If you take the results of the Nutritional Prevention of Cancer (NPC) trial as gospel – that selenium supplementation significantly reduced prostate cancer among those with low selenium status (<123.3 ng/mL) – then this could have implications for a large part of the population. According to data from NHANES, approximately 25% of the US population has plasma selenium concentrations below a similar threshold (124 ng/mL). Meaning that 1 out of 4 males may stand to benefit from increasing their selenium intake through dietary changes or supplementation.

I believe the history of micronutrient research – and selenium research in particular - teaches us three big lessons. First is that the biggest determinant of a nutrient’s effect is an individual’s nutrient status. Second, nutrients aren’t necessarily going to provide a health benefit every person (especially if they have already been diagnosed with a major chronic disease like prostate cancer). And third, more of a nutrient isn’t always better than some. Let the debate continue.

 

Main Citations:

Brasky TM, Kristal AR. Learning from history in micronutrient research. J Natl Cancer Inst 2015; (epub ahead of print).  

Kenfield SA, et al. Selenium supplementation and prostate cancer mortality. J Natl Cancer Inst 2015; (epub ahead of print).

Supporting Citations:

Duffield-Lillico AJ, et al. Selenium supplementation, baseline plasma selenium status and incidence of prostate cancer: an analysis of the complete treatment period of the Nutritional Prevention of Cancer Trial. BJU Int 2003; 91(7): 608-612.

Laclaustra M, et al. Serum selenium and serum lipids in US adults: National Health and Nutrition Examination Survey (NHANES) 2003-2004. Atherosclerosis 2010; 210(2): 643-648.

 

Author’s Note: A personal pet peeve is when people state or insinuate that the dietary supplement industry is unregulated. Brasky and Kristal state “Given the high prevalence of [dietary supplement] use, it is disappointing that the sale of supplements is ‘regulated’ under the ironically titled Dietary Supplements Health [And] Education Act (DSHEA) of 1994”. Dietary supplements aren’t “regulated” – dietary supplements are regulated. Period. There are no caveats to that statement. No finger quotes. No asterisk. No subheading. No exceptions. In the future, I would encourage interested parties to review the rules and regulations stipulated in DSHEA and subsequent guidance documents put forth by the FDA (and also by the FTC) for information, rather than simply relying on a second hand account of dietary supplement regulations stated in a commentary article.

 


You are signed in as:
 
 
 
3comments
Cửa Hàng Sâm Yến Thịnh Phát xin giới thiệu các loại bánh trung thu yến sào 2017 đặc biệt thơm ngon. Bánh trung thu yến sào bán tại cửa hàng là sản phẩm của công ty nhà nước Yến Sào Khánh Hòa.
0 Replies » Reply
nguyenhuuphuoc3311@yopmail.com
nhan sam September 15, 2017 9:26 AM
Nhân sâm http://samyenthinhphat.com/sam-nuoc.html là một loại cây lâu năm giàu dinh dưỡng thường được tìm thấy ở Bắc Mỹ và Đông Á. Nhân sâm giàu axit amin, khoáng chất, vitamin B,http://samyenthinhphat.com/nuoc-nhan-sam-hop-10-chai.html vitamin C và vitamin E, rễ sâm khô được sử dụng như bột và viên nang. Nhân sâm có chứa nhiều hoạt chất, các ginsenosides quan trọng nhất hay là panaxosides. Nhân sâm và các sản phẩm của nó đã được sử dụng trong các loại thuốc thảo dược truyền thống http://samyenthinhphat.com/nuoc-hong-sam-vita-cao-cap-kgc.html từ thời cổ đại để cải thiện sức khỏe và giúp con người vượt qua bệnh tật. Đây được coi là thuốc bổ để khôi phục lại sức khỏe. Sâm đã được sử dụng trong điều trị một số vấn đề sức khỏe như nhiễm trùng rụng tóc, căng thẳng, rối loạn chức năng cương dương ở nam giới http://samyenthinhphat.com/nuoc-hong-sam-han-quoc-hop-12-lon.html, và thậm chí cả ung thư.Nhưng nhân sâm cũng có không ít tác dụng phụ không mong muốn mà người dùng phải cảnh giác, đặc biệt khi dùng ở liều cao http://samyenthinhphat.com/nuoc-hong-sam-pocheon-cao-cap-hop-30-goi.html, dài ngày.
Các tác dụng phụ thường gặp nhất của nhân sâm bao gồm rối loạn giấc ngủ hoặc mất ngủ, đau đầu, buồn nôn và rối loạn tiêu hóa. Những tác dụng phụ không nghiêm trọng, nhưng chắc chắn có thể gây ra rất nhiều khó chịu.
Nhân sâm http://samyenthinhphat.com/nuoc-hong-sam-linh-chi-kgs-han-quoc-hop-10-chai.html làm tăng nhịp tim và huyết áp của cơ thể, có thể làm trầm trọng thêm một số bệnh tim từ trước. Những người có vấn đề về tim hoặc cấp cao huyết áp hoặc có tiền sử nhồi máu cơ tim không nên dùng nhân sâm trước khi tham khảo ý kiến ​​bác sĩ.
0 Replies » Reply
nguyenhuuphuoc3311@yopmail.com
mat ong September 19, 2017 9:00 AM
Công dụng của nhân sâm an cung nguu hoang hoan vu hoan thanh tam đối với sức khỏe con người Theo Đông y, nhân sâm an cung ngưu vũ hoàn thanh tâm là dược liệu quý hiếm có vị đắng, không độc, có tác dụng đại bổ nguyên khí, giúp bồi bổ sức khỏe, nâng cao thể lực cho con người. Khoa học phát triển, các nhà nghiên cứu đã tìm ra những công dụng tốt của nhân sâm với cơ thể. Dưới đây là một số công dụng mà nhân sâm mang đến cho cơ thể. Tăng cường sức khỏe, bồi bổ cơ thể Nhờ các thành phần dưỡng chất có giá trị, nhân sâm an cung nguu rua vang khi được chế biến thành các món ăn hay thức uống đều có tác dụng bồi bổ cơ thể nhờ cơ chế thúc đẩy các tế bào hoạt động mạnh mẽ hơn, khiến việc ăn uống diễn ra thuận lợi. Đặc biệt sử dụng nhân sâm với những người mới ốm dậy,an cung ngưu rùa vàng trẻ em còi xương chậm lớn, suy dinh dưỡng hay những người vừa trải qua phẫu thuật gặp suy nhược lớn là cách thúc đẩy cơ thể hồi phục nhanh chóng, tăng cường sức đề kháng và hạn chế các bệnh tật. Khả năng kích thích tiêu hóa, gia tăng hấp thụ dinh dưỡng của cơ thể cũng được cải thiện khi sử dụng nhân sâm.
0 Replies » Reply
Logo